10 điều tôi ước mình đã biết khi 20 tuổi (P2)



6. Vượt qua nỗi sợ hãi và sự hoài nghi bản thân


Đôi khi, tôi nghi ngờ liệu rằng bản thân có thể thực hiện được những gì mình muốn hay không. Nỗi sợ hãi làm tôi tê liệt và sự nghi ngờ khiến tôi chùn bước. Tôi tự hỏi bản thân rằng liệu mình có đang đưa ra những quyết định đúng đắn hay không. Nhưng rõ ràng, là tiềm thức có cách thức hoạt động của riêng nó. Khi tôi đọc lại những dòng nhật ký từ nhiều năm trước, hoặc những ghi chú trên điện thoại, lạ lùng thay chính xác là tôi đang bắt tay vào những giấc mơ và mục tiêu mà tôi đã viết từ rất lâu trước đó. Tôi hiểu rằng mình đang đi đúng hướng. Và tôi tự nhủ với bản thân rằng, nếu có thất bại thì chẳng ai cười nhạo vì bạn đã cố gắng hết sức cả. Sau cùng, ta chỉ hối hận vì những điều không dám làm nhiều hơn là vì đã làm một điều gì đó.



Nỗi sợ hãi sinh ra vì bạn đã luôn đè nén chính mình. Mỗi lần sợ hãi, bạn lại vội vàng làm xao nhãng cơ thể và tâm trí bằng những điều tích cực. Nhưng đó chỉ là giải pháp tức thời, nó vẫn còn đó, như một cái bóng. Bạn sợ hãi bóng tôi vì bạn không nhìn và nhận biết được trong bóng tối có gì, và bạn luôn tưởng tưởng sẽ có một thứ gì nhảy ra từ đâu đó. Bạn giậm chân lên một vật dài dài, bạn nghĩ đólà con rắn và bạn giật bắn lên. Nhưng khi bật đèn lên, bạn bật cười vì thật ra đó chỉ là một sợi dây. Tất cả những nỗi sợ hãi sinh ra là vì bạn không biết rõ về nó, và vì không biết rõ cho nên bạn tưởng tưởng ra những điều tiêu cực.


Nhưng một khi bạn đã thấu hiểu gốc rễ, bạn sẽ có thể vượt qua chúng và trở thành một con người mới can trường hơn, tự do, tự tại hơn rất nhiều.


Ngày hôm nay bạn nhìn lại những sự kiện trong quá khứ dường như là rất khó khăn với bạn khi ấy, nhưng ngày hôm nay bạn lại có thể thực hiện một cách dễ dàng.



7. Cởi mở và học hỏi


Bạn thân yêu, nếu ví cuộc đời mỗi người là một cuốn sách đang được tự tay mỗi người viết nên, thì ai cũng đang ở đúng chương họ cần. Mỗi ngày bạn đi qua biết bao người và dừng lại với một vài người. Những gì bạn nhìn thấy ở người đối diện chỉ là một chương nhỏ trong cuốn sách cuộc đời của họ. Nhưng chúng ta lại thường hấp tấp đánh giá người khác dựa trên hành động, lời nói của họ khi ấy. Điều đó không đúng. Bạn không biết về cuộc đời của người khác, bạn không biết họ đã trải qua những gì. Những điều bạn biết có chăng cũng chỉ là câu chuyện bề ngoài của người ấy. Bạn không thể hiểu hết một con người vì ngay cả bản thân bạn còn không thể hiểu nổi chính mình.




Có rất nhiều điều bạn chưa biết về thế giới, con người và các lĩnh vực trong cuộc sống đời thường. Mỗi người cũng đang nhìn ngắm cuộc đời dưới lăng kính rất riêng của người ấy. Vậy sao ta không mở lòng và chia sẻ với nhau những cuốn sách của đời mình, trao nhau những trải nghiệm cá nhân để làm phong phú thêm thế giới quan của mình.


8. Chấp nhận khuyết điểm của mình


Bạn có thể dễ dàng nhìn thấy những điều chưa tốt ở người khác. Nhưng rất khó để bạn nhìn thấy và chấp nhận thiếu xót của chính mình. Nhưng khi người khác góp ý hay phê bình, phản ứng đầu tiên của bạn sẽ là phản đối và bạn bào chữa cho chính mình. Thậm chí bạn còn ghét người đang góp ý cho mình. Bạn đóng sầm cánh cửa cơ hội để sửa đổi và trở nên tốt hơn.


Bạn còn thiếu xót. Bạn chưa hoàn thiện. Nhưng đó là vẻ đẹp của bạn, là sự may mắn của bạn. Bởi lẽ nếu bạn đã hoàn hảo, thì chẳng còn gì để cải thiện, để nỗ lực phấn đấu thêm nữa. Bạn sẽ không còn cơ hội để phát triển nữa.


Thế giới này thật rộng lớn mà bạn thì vô cùng nhỏ bé. Có rất nhiều điều bạn không biết. Sai lầm, mắc lỗi là điều không thể tránh khỏi. Mỗi người đang cố gắng sống cuộc đời của chính họ. Thay vì chê cười khi người khác té ngã, bạn hãy đến giúp họ một tay. Thay vì tức giận khi người khác chỉ ra khuyết điểm của bạn, hãy mở lòng và đón nhận với một thái độ biết ơn. Nhưng chúng ta đã và đang làm ngược lại. Ta chỉ trích khi người khác phạm sai lầm, cười cợt khi người khác làm điều gì đó khác biệt và ta bào chữa khi có ai đó nói ta chưa tốt.


Đó là lí do khiến chúng ta sợ bị chỉ trích khi muốn thể hiện quan điểm cá nhân hoặc thử sức làm điều gì đó khác biệt. Rất nhiều người trong chúng ta đã không vượt qua được nỗi sợ hãi vượt lên trên bản thân và ý kiến của người khác để làm điều mình mong muốn. Chúng ta sợ bị chê cười nếu thất bại. Nỗi sợ hãi ấy còn lớn hơn niềm khát khao của bạn, cho nên bạn ngậm ngùi quên lãng đi giấc mơ tươi đẹp của mình và để mặc cho tài năng của mình tàn lụi.



9. Hãy sáng tạo


Sáng tạo là không theo một khuôn khổ, lề phép nào. Sáng tạo là tạo ra ánh sáng, màu sắc, vũ điệu của riêng bạn. Sáng tạo là một trong những phẩm chất đẹp đẽ nhất mà con người được thiên nhiên ban tặng.


Bạn không phải là một sự ngẫu nhiên.


Không có bạn, thiên nhiên sẽ thiếu vắng một vẻ đẹp độc đáo.


Bạn là độc nhất vô nhị.


Không có bạn, bản nhạc vũ trụ sẽ thiếu đi một âm sắc đẹp đẽ mà không có một nốt nhạc nào có thể thay thế.


Không có bạn, toàn thể sự sống sẽ nhớ bạn.


Ngôi sao, Mặt Trời và Mặt Trăng,


Cây cối, chim muông và Trái Đất.


Vạn vật trong vũ trụ sẽ cảm thấy một khoảng trống nhỏ


Mà không thể lấp đầy bởi bất cứ ai ngoại trừ bạn.


Liệu bạn có muốn tô điểm thêm cho thế giới với vẻ đẹp tạo ra từ gam màu của bạn?



10. Can đảm sống cuộc sống của chính mình


Có một sự khác biệt giữa tồn tại và sống.


Bản thân sự tồn tại đã là một sự sống, một sinh mệnh đáng quý.


Chúng ta đã và đang nỗ lực để duy trì sự sống này. Dù ý thức hay không ý thức.


Cơ thể và trí não bạn đang liên tục duy trì sự sống. Bạn liên tục hít thở, bởi chỉ một, hai phút ngừng thở thôi là bạn lìa đời. Bạn ăn uống mỗi ngày để duy trì sự sống. Bạn cảnh giác khi lái xe trên dường và mặc áo ấm vào mùa đông để bảo vệ cơ thể. Bạn đi làm mỗi ngày để có tiền mua thức ăn và trả phí sinh hoạt Bạn đi ngủ mỗi ngày để cơ thể nghỉ ngơi và tái tạo lại nguồn năng lượng cần thiết.


Động vật cũng như vậy, chúng cũng xây tổ, kiếm ăn. Cây cối cũng như vậy, chúng không ngừng bén rễ sâu vào lòng đất, nở hoa và thụ phấn để duy trì nòi giống. Nhưng con người chúng ta được trao tặng một món quà quý giá khác ngoài sự sống, đó chính là ý thức. Chúng ta có quyền lựa chọn. Chúng ta có thể sáng tạo.


Chúng ta có thể phát triển và không có ngưỡng hạn nào ấn định cho chúng ta.


Sự lựa chọn đó là một phước lành, nhưng cũng là con dao hai lưỡi.


Bởi vì chúng ta có ý thức nên chúng ta có thể lựa chọn hành động hoặc hoạt động. Quả là một trọng trách!


Bởi rất nhiều người đã lựa chọn duy trì cuộc sống và lựa chọn những điều an nhàn, thỏa mãn những dục vọng nhỏ bé. Như ăn uống thỏa thích, nằm dài xem phim truyền hình dài tập hay chơi game…


Chúng ta có sức mạnh trí tuệ để chuyển hóa tài nguyên của thiên nhiên thành những phát minh tiện nghi phục vụ cuộc sống.


Nhưng tồn tại thôi thì chưa đủ. Bạn cần vượt lên chính mình.


Mục tiêu tối hậu của cuộc sống không gì khác hơn là sự sống chính nó. Được sống, hít thở bầu không khí, được bước đi trên mặt đất và nhìn ngắm thế giới này đã là một phước lành đối với chúng ta rồi.


Vấn đề không phải là đạt được một hay nhiều mục tiêu bạn mong muốn.


Mà là liệu bạn có cam kết giải phóng mọi tiềm năng khả dĩ đang ẩn chứa bên trong bạn hay không


Liệu bạn có đang đi theo lối đi mà nỗi sợ hãi dẫn lối.


Liệu bạn có cam đảm tạo ra lối đi riêng cho mình, nơi niềm vui thích và sự đam mê mời gọi



TÁI SINH


Dù bạn đang ở đâu thì hãy tin tưởng rằng bạn đang ở đúng nơi bạn cần để học những bài học bạn cần học. Cuộc sống tự thân chính nó là một trường học lớn, không bao giờ là quá trễ để sống cuộc đời mình trọn vẹn, trở thành người mình mong muốn, làm những điều mình thích và đặt chân tới những nơi mình khao khát. Cầu chúc cho bạn sống và tạo nên một cuộc đời rực rỡ, trọn vẹn và tự do nhất!


Mind Phases

5 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả