Cho phép nỗi sợ hãi đi cùng bạn

Mình đã luôn luôn sợ hãi. Nhiều lúc trước đây, mình không nhận ra là mình đang đi theo nỗi sợ hãi. Mình đã luôn chần chừ hoặc không đưa ra bất kỳ quyết định nào. Bởi vậy nên mình mãi không thoát ra được khỏi cái kén của bản thân.

Mình đã thấy khi mình rụt bước chân lại trước nỗi sợ hãi quá lớn, không có bất kỳ thất bại hay lỗi lầm nào xảy ra. Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc mình khước từ cơ hội để bản thân được phát triển. Mình không dám nhảy qua mỏm đá, cho nên mình đã đứng lại phía bên này và tiếc nuối nhìn những người khác bay cao với đôi cánh của họ.


Khi mình quyết định bước ra khỏi vùng an toàn và hành động, đột nhiên mình nhận ra bao nhiêu nỗi sợ hãi đang kiềm hãm lấy mình, khiến mình bị tê liệt. Những nỗi sợ hãi đó đến từ đâu?

Mình còn nhớ cách đây hơn 2 năm về trước, khi lần đầu tiên ngồi lên chiếc ghế quản lý, mình sợ hãi. Khi lần đầu tuyển dụng, mình sợ hãi. Khi phải giải quyết những vấn đề nội bộ, mình hoang mang. Khi lần đầu tiên nhân viên nghỉ việc, mình cũng sợ hãi.


Nhưng... tất cả những nỗi sợ hãi ấy nhắn nhủ mình:

- Hãy trau dồi thêm kiến thức, hãy tích lũy thêm kinh nghiệm, hãy tìm hiểu thêm về cách giải quyết vấn đề này, hãy học hỏi thêm các kỹ năng,... - Hãy cho phép bản thân được mắc sai lầm và thất bại, mình sẽ học hỏi được từ những sai lầm ấy. Mình sẽ nói: "cái giá là quá đắt và tôi không muốn lặp lại những sai lầm ngu ngốc ấy nữa."


Rất nhiều nỗi sợ hãi đến từ ‘lần đầu tiên’. Mình chưa thấy em bé nào tập đi mà không té ngã. Lần đầu tiên mình lái xe cũng ngã đấy thôi. Vậy nên hãy cứ té ngã về phía trước, rồi phủi bụi đứng dậy đi tiếp.

Và cũng có nhiều nỗi sợ hãi chỉ là câu chuyện do mình tự tạo nên. Nỗi sợ hãi cũng xuất phát từ việc nghi ngờ bản thân. Chúng ta nghi ngờ khả năng của mình vì chúng ta đưa ra kết luận dựa trên những kinh nghiệm trong quá khứ. Những gì bạn không làm được trong quá khứ, không có nghĩa là bạn không thể làm được trong hiện tại và tương lai.

Vậy nên nỗi sợ hãi không xấu xa như mình vẫn tưởng. Đến bây giờ mình vẫn đang học và cải thiện kỹ năng của mình từng ngày. Mình cho phép nỗi sợ hãi đi cùng. Chúng nuôi dưỡng mình và thúc đẩy mình không ngừng tiến bộ mỗi ngày.



“Tôi sợ điều gì?

Tôi sợ mình trì trệ và thiếu sự tiến bộ.

Tôi sợ mình không bao giờ chạm tới ngưỡng tiềm năng của mình

Tôi sợ không bao giờ đạt được tiềm năng của mình mà chỉ luôn ở mức trung bình.

Tôi sợ bị lãng quên và chìm vào quá khứ

Tôi sợ từ bỏ và chỉ lướt qua cuộc đời, nhẹ nhàng đi vào giấc ngủ mỗi đêm.

Tôi sợ làm thất vọng những người tôi yêu thương và khiến bản thân thất vọng.

Tôi sợ phải nhượng bộ tư duy "chỉ có thế thôi".

Tôi sợ ra đi mà không để lại dấu ấn của mình.

Tôi sợ không còn cảm giác sợ hãi nữa và cứ thế trôi theo dòng đời.

Những nỗi sợ hãi này nuôi dưỡng tôi.

Tôi yêu nỗi sợ hãi của mình. Bạn thì sao?”


Mind Phases


1 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả