Tồn tại thôi thì chưa đủ, bạn cần vượt lên chính mình.

Bạn có bắt gặp hình ảnh của chính mình...

Mỗi sáng chuông báo thức reo, bạn thức dậy với tâm trạng uể oải vì tối qua thức khuya bấm điện thoại. Rồi bạn lê lết tới bàn ăn, ăn vội bữa sáng rồi lê lết đi làm. Ở nơi làm, bạn lại liên tục xao nhãng, tám chuyện với đồng nghiệp, hồi tưởng lại cái kết lãng mạng của bộ phim tối qua, liên tục liếc nhìn đồng hồ và trông mong đến giờ về.


Tan làm, bạn lại thất thỉu đi về nhà, vứt quần áo vào thùng giặt và nằm bấm điện thoại nghỉ mệt. Rồi bạn thấy đói, vậy là bạn vào tắm qua loa rồi quyết định thưởng cho bản thân một món ăn ở nhà hàng ngon miệng với người bạn thân. Sau bữa tối, bạn trở về nhà và lại dán chặt mắt vào màn hình điện thoại. Thỉnh thoảng, bạn thức khuya, đôi lúc bạn ép mình ngủ sớm để mai có sức đi làm. Và mỗi ngày lặp đi lặp lại như vậy.


Cứ vài tháng, bạn lại đi du lịch để nghỉ xả hơi rồi lại lao vào guồng quay cũ. Bạn có nghĩ rằng đó là mình đang thật sự sống không?



Có một sự khác biệt giữa tồn tại và sống.


Bản thân sự tồn tại đã là một sự sống, một sinh mệnh đáng quý. Chúng ta đã và đang nỗ lực để duy trì sự sống này. Dù ý thức hay không cơ thể và trí não bạn đang liên tục vận hành sự sống. Bạn liên tục hít thở, bởi chỉ một, hai phút ngừng thở thôi là bạn lìa đời. Bạn ăn uống mỗi ngày để duy trì sự sống. Bạn cảnh giác khi lái xe trên đường và mặc áo ấm vào mùa đông để bảo vệ cơ thể. Bạn đi làm mỗi ngày để có tiền mua thức ăn và trả phí sinh hoạt. Bạn đi ngủ mỗi ngày để cơ thể nghỉ ngơi và tái tạo lại nguồn năng lượng cần thiết. Động vật cũng như vậy, chúng cũng xây tổ, kiếm ăn. Cây cối cũng như vậy, chúng không ngừng bén rễ sâu vào lòng đất, nở hoa và thụ phấn để duy trì nòi giống.



Nhưng con người chúng ta được trao tặng một món quà quý giá khác ngoài sự sống, đó chính là ý thức. Chúng ta có quyền lựa chọn. Chúng ta có thể sáng tạo.


Chúng ta có thể phát triển và không có ngưỡng hạn nào ấn định cho chúng ta.


Sự lựa chọn đó là một phước lành, nhưng cũng là con dao hai lưỡi.


Bởi vì chúng ta có ý thức nên chúng ta có thể lựa chọn hành động sống một cuộc đời trọn vẹn, hoặc chỉ hoạt động đủ để duy trì cuộc sống và hưởng thụ những thú vui nhỏ bé. Quả là một trọng trách!




Bạn có thể là bất cứ thứ gì – nhưng cũng có khả năng là không là gì cả!


Bạn có thể lựa chọn nằm trên chiếc ghế sofa êm ái và xem những bộ phim truyền hình dài tập, nhâm nhi những món ăn vặt hấp dẫn.


Cuộc sống lướt qua bạn trong từng khoảnh khắc và bạn liên tục bỏ lỡ. Khi bạn ăn cơm, mắt bạn đang dán vào màn hình ti vi, khi bạn tắm, đầu bạn đang nghĩ chút nữa sẽ ăn món gì. Không khi nào bạn ở đây, với thực tại. Và bạn nói là mình đang sống.



Nhưng tồn tại thôi thì chưa đủ. Bạn cần vượt lên chính mình.


Sống tức là hiện hữu trong từng khoảnh khắc, ý thức được mình đang làm gì, nói gì, điệu bộ cử chỉ của mình. Và khi bạn ý thức được cơ thể, tâm trí, cảm xúc của mình trong hiện tại, bạn sẽ nhận ra mình đang lãng phí biết bao nhiêu thời gian và năng lượng vào những việc vô bổ. Trong khi những ước mơ, bucket list của bạn đã phủ bụi và đóng rêu từ lâu. Bạn sẽ nhận ra việc mình tán gẫu về cuộc sống của người khác là vô bổ, thay vào đó mình có thể quan sát cuộc sống mình có đang đang bỏ lỡ điều gì không. Bạn sẽ nhận ra mình sử dụng thiết bị điện tử quá nhiều, và dù rằng người đối diện đang ngồi nói chuyện mình cũng không hề lắng nghe.


Dù bạn ở đâu, hãy ở yên chỗ ấy. Sự sống không phải ở tương lai, cũng không phải trong quá khứ mà hiện hữu ở ngay đây, ngay lúc nào.


Mind Phases




4 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả