Đạo Đức Kinh - The Tao Te Ching (Lao Tzu)

Đã cập nhật: Th09 25


Đạo Đức Kinh của Lão Tử là một quyển sách nhỏ nhưng chứa đựng những giá trị cơ bản cho cả triết học và Đạo giáo. Nó cũng ảnh hưởng mạnh mẽ đến các trường phái triết học và tôn giáo khác của Trung Quốc, bao gồm Chủ nghĩa pháp lý, Nho giáo và Phật giáo, phần lớn được giải thích thông qua việc sử dụng các từ ngữ và khái niệm của Đạo giáo khi nó được du nhập vào Trung Quốc ban đầu. Nhiều nghệ sĩ, bao gồm nhà thơ, họa sĩ, nhà thư pháp và người làm vườn, đã sử dụng Đạo Đức Kinh như một nguồn cảm hứng. Ảnh hưởng của nó đã lan rộng ra bên ngoài Đông Á và nó nằm trong số những tác phẩm được dịch nhiều nhất trong văn học thế giới.


Một chút ngữ cảnh về hoàn cảnh ra đời của cuốn sách:


Ở tuổi chín mươi, ông rời bỏ các môn đệ của mình. Ông từ biệt với họ và nói: "Bây giờ tôi đang di chuyển về phía những ngọn đồi, về phía Himalayas. Tôi đến đó để sẵn sàng chết. Thật tốt khi sống với mọi người, thật tốt khi ở với thế giới khi còn đang sống. Nhưng khi một người đang cận kề cái chết, thì tốt nhất là nên chuyển sang trạng thái hoàn toàn một mình để có thể hướng về cội nguồn nguyên thủy trong sự thuần khiết và cô độc tuyệt đối, không bị quấy nhiễu bởi thế giới ”.


Các môn đồ cảm thấy rất rất buồn, nhưng họ có thể làm gì? Họ đi theo ông vài trăm dặm, rồi dần dần bị Lão Tử thuyết phục và họ quay trở lại. Một mình ông tiến sát tới biên giới và bị lính canh giam giữ. Người lính canh cũng là một môn đồ và anh ta nói. "Trừ khi thầy viết một cuốn sách. Tôi sẽ không cho phép thầy vượt ra ngoài biên giới. Điều này thầy phải làm cho nhân loại. Hãy viết một cuốn sách. Đó là món nợ thầy phải trả, nếu không tôi sẽ không cho phép thầy vượt biên".


Vì vậy, trong ba ngày, Lão Tử bị chính đệ tử của mình giam cầm. Nó thật đẹp. Nó rất đáng yêu. Ông bị ép buộc - và đó là cách cuốn sách nhỏ này trở thành cuốn sách của Lão Tử. Đạo Đức Kinh ra đời. Ông phải viết nó vì người đệ tử không cho phép anh ta vượt qua. Anh ta là người bảo vệ và anh ta có quyền hạn mà anh ta có thể tạo ra rắc rối, vì vậy Lão Tử phải viết cuốn sách. Trong ba ngày, ông đã hoàn thành nó.


Đây là câu đầu tiên của cuốn sách:


Đạo có thể được nói đến

không phải là Đạo tuyệt đối.


Đây là điều đầu tiên Lão Tử phải nói rằng bất cứ điều gì có thể nói đều không thể là sự thật. Đây là phần giới thiệu cho cuốn sách. Nó làm cho bạn tỉnh táo rằng bây giờ theo sau sẽ là lời nói, nhưng đừng trở thành nạn nhân của lời nói.

Hãy nhớ ngôn ngữ không lời. Hãy nhớ rằng điều đó không thể được truyền đạt thông qua ngôn ngữ, thông qua lời nói. Đạo có thể được giao tiếp, nhưng nó chỉ có thể được truyền đạt từ bản thể tới bản thể.

Tại sao không thể nói sự thật? Sự thật không thể nói vì nhiều lý do. Lý do đầu tiên và cơ bản nhất là sự thật luôn được nhận ra trong im lặng. Khi cuộc nói chuyện bên trong của bạn đã dừng lại, thì nó được nhận ra. Và điều được nhận ra trong im lặng thì làm sao bạn có thể nói nó qua âm thanh. Nó không phải là một ý nghĩ, nếu nó là một ý nghĩ nó có thể được thể hiện. Đó là một trải nghiệm thuần túy không thể nói ra bằng lời.


Trong chín mươi năm, ông từ chối viết bất cứ điều gì hoặc nói bất cứ điều gì. Đây là thái độ cơ bản của ông: rằng sự thật không thể được nói ra và sự thật không thể được truyền dạy. Khoảnh khắc bạn nói điều gì đó về sự thật, nó không còn đúng nữa, chính câu nói đó sẽ làm sai lệch nó. Bạn không thể truyền dạy nó. Nhiều nhất thì bạn có thể ra dấu (indicate) cho nó. Và dấu hiệu đó phải là chính con người bạn, toàn bộ cuộc sống của bạn - nó không thể được chỉ ra bằng lời nói.


Người ta nói rằng ông thường đi dạo buổi sáng mỗi ngày, và một người hàng xóm thường đi theo ông. Biết rõ Lão Tử không muốn nói chuyện, lại là người tuyệt đối im lặng nên người hàng xóm luôn giữ im lặng. Ngay cả một "xin chào" cũng không được phép, ngay cả để nói về thời tiết cũng không được phép. Để nói "Buổi sáng đẹp làm sao!" sẽ là quá nhiều cho câu chuyện phiếm. Lão Tử sẽ đi một quãng đường dài, hàng dặm, và người hàng xóm sẽ im lặng đi cùng ông.


Nhiều năm trôi qua, nhưng một lần tình cờ có một người khách đang ở cùng xóm và anh ta cũng muốn đến gặp Lão Tử nên người hàng xóm đã đưa anh ta đến.

Ông không biết Lão Tử hay lối sống của ông. Anh ta bắt đầu cảm thấy ngột ngạt vì chủ nhà của anh ta không nói chuyện, Lão Tử cũng không nói chuyện, và anh ta không thể hiểu tại sao họ lại im lặng như vậy - và sự im lặng trở nên nặng nề đối với anh ta.

Nếu bạn không biết cách im lặng, nó sẽ trở nên nặng nề. Người đàn ông bắt đầu cảm thấy trần trụi, ngột ngạt và khó xử; thật là xấu hổ. Vì vậy, anh ấy chỉ đơn giản nói, khi mặt trời mọc. " Bình minh trông mới đẹp làm sao. Nhìn kìa! Thật là một mặt trời đẹp đã được sinh ra, đang mọc lên! Thật là một buổi sáng đẹp trời!"


Đó là tất cả những gì anh ấy nói. Nhưng không ai đáp lại vì người hàng xóm - chủ nhà, biết rằng Lão Tử sẽ không thích điều đó. Và tất nhiên Lão Tử sẽ không nói bất cứ điều gì, sẽ không đáp lại.

Khi họ quay về, Lão Tử nói với người hàng xóm rằng: "Từ mai, đừng mang theo người này. Ông ta là một kẻ lắm lời." Và anh ấy chỉ nói nhiêu điều này: "Bình minh thật đẹp!" hoặc "Thật là một buổi sáng đẹp trời!"

Chỉ bấy nhiêu đó trong hai hoặc ba giờ đi bộ. Nhưng Lão Tử đã nói: "Đừng mang người nói huyên thuyên này theo nữa. Anh ta nói nhiều quá, và nói lời vô ích - bởi vì tôi cũng có mắt, tôi có thể nhìn thấy mặt trời đang mọc và nó đẹp đẽ. Cần gì phải nói ra như vậy?"


Lão Tử sống trong im lặng. Ông luôn tránh nói về sự thật mà ông đã đạt được và ông luôn bác bỏ ý kiến ​​rằng ông nên viết nó ra cho các thế hệ sau.




The Tao Te Ching

Wayne Dyer Translation


Bản dịch tiếng anh:

1.

The Tao that can be told

is not the eternal Tao.

The name that can be named

is not the eternal name.


The Tao is both named and nameless.

As nameless it is the origin of all things;

as named it is the Mother of 10,000 things.


Ever desireless, one can see the mystery;

ever desiring, one sees only the manifestations.

And the mystery itself is the doorway

to all understanding.


2.

Under heaven all can see beauty as beauty,

only because there is ugliness.

All can know good as good only because there is evil.


Being and nonbeing produce each other.

The difficult is born in the easy.

Long is defined by short, the high by the low.

Before and after go along with each other.


So the sage lives openly with apparent duality

and paradoxical unity.

The sage can act without effort

and teach without words.

Nurturing things without possessing them,

he works, but not for rewards;

he competes, but not for results.


When the work is done, it is forgotten.

That is why it lasts forever.


3.

Putting a value on status

will create contentiousness.

If you overvalue possessions, people begin to steal.

By not displaying what is desirable, you will

cause the people’s hearts to remain undisturbed.


The sage governs

by emptying minds and hearts,

by weakening ambitions

and strengthening bones.


Practice not doing. . . .

When action is pure and selfless,

everything settles into its own perfect place.


4.

The Tao is empty but inexhaustible,

bottomless,

the ancestor of it all.


Within it, the sharp edges become smooth;

the twisted knots loosen;

the sun is softened by a cloud;

the dust settles into place.


It is hidden but always present.

I do not know who gave birth to it.

It seems to be the common ancestor of all,

the father of things.


5.

Heaven and earth are impartial;

they see the 10,000 things as straw dogs.

The sage is not sentimental;

he treats all his people as straw dogs.


The sage is like heaven and earth:

To him none are especially dear,

nor is there anyone he disfavors.

He gives and gives, without condition,

offering his treasures to everyone.


Between heaven and earth is a space like a bellows;

empty and inexhaustible,

the more it is used, the more it produces.


Hold on to the center.

Man was made to sit quietly and find the truth within.


6.

The spirit that never dies

is called the mysterious feminine.

Although she becomes the whole universe,

her immaculate purity is never lost.

Although she assumes countless forms,

her true identity remains intact.


The gateway to the mysterious female

is called the root of creation.


Listen to her voice,

hear it echo through creation.

Without fail, she reveals her presence.

Without fail, she brings us to our own perfection.

Although it is invisible, it endures; it will never end.


7.

Heaven is eternal—the earth endures.

Why do heaven and earth last forever?

They do not live for themselves only.

This is the secret of their durability.


For this reason the sage puts himself last

and so ends up ahead.

He stays a witness to life,

so he endures.


Serve the needs of others,

and all your own needs will be fulfilled.

Through selfless action,

fulfillment is attained.


8.

The supreme good is like water,

which nourishes all things without trying to.

It flows to low places loathed by all men.

Therefore, it is like the Tao.


Live in accordance with the nature of things.

In dwelling, be close to the land.

In meditation, go deep in the heart.

In dealing with others, be gentle and kind.

Stand by your word. Govern with equity.

Be timely in choosing the right moment.


One who lives in accordance with nature

does not go against the way of things.

He moves in harmony with the present moment,

always knowing the truth of just what to do.


9.

To keep on filling

is not as good as stopping.

Overfilled, the cupped hands drip,

better to stop pouring.


Sharpen a blade too much

and its edge will soon be lost.

Fill your house with jade and gold

and it brings insecurity.

Puff yourself with honor and pride

and no one can save you from a fall.


Retire when the work is done;

this is the way of heaven.


10.

Carrying body and soul

and embracing the one,

can you avoid separation?


Can you let your body become

as supple as a newborn child’s?

In the opening and shutting of heaven’s gate,

can you play the feminine part?


Can you love your people

and govern your domain

without self-importance?


Giving birth and nourishing;

having, yet not possessing;

working, yet not taking credit;

leading without controlling or dominating.


One who heeds this power

brings the Tao to this very earth.

This is the primal virtue.


11.

Thirty spokes converge upon a single hub;

it is on the hole in the center that

the use of the cart hinges.


Shape clay into a vessel;

it is the space within that makes it useful.

Carve fine doors and windows,

but the room is useful in its emptiness.


The usefulness of what is

depends on what is not.


12.

The five colors blind the eye.

The five tones deafen the ear.

The five flavors dull the taste.

The chase and the hunt craze people’s minds.


Wasting energy to obtain rare objects

only impedes one’s growth.


The master observes the world

but trusts his inner vision.

He allows things to come and go.

He prefers what is within to what is without.


13.

Favor and disgrace seem alarming.

High status greatly afflicts your person.


Why are favor and disgrace alarming?

Seeking favor is degrading:

alarming when it is gotten,

alarming when it is lost.


Why does high status greatly afflict your person?

The reason we have a lot of trouble

is that we have selves.

If we had no selves,

what trouble would we have?


Man’s true self is eternal,

yet he thinks, I am this body and will soon die.

If we have no body, what calamities can we have?

One who sees himself as everything

is fit to be guardian of the world.

One who loves himself as everyone

is fit to be teacher of the world.


14.

That which cannot be seen is called invisible.

That which cannot be heard is called inaudible.

That which cannot be held is called intangible.

These three cannot be defined;

therefore, they are merged as one.


Each of these three

is subtle for description.

By intuition you can

see it, hear it, and feel it.

Then the unseen, unheard,